Ván Cờ Sinh Tử

By Đoàn Văn Tiết

 

The game of life and death chess

Ván Cờ Sinh Tử

 Lời vào truyện:

Có bao giờ chúng ta nghe từ miệng một vị Thiền-sư dạy Đạo cho môn sinh  như thế này chưa:

- Này chư tử! Thưở còn trai trẻ làm kiếm khách Áo Trắng ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao rút ra là phải chém.  Hàng tục sĩ gọi ta là Kiếm Vương.

 - Này chư tử! Thuở còn trai trẻ làm giang hồ kì thủ ta ít khi chơi cờ. Khi đã chơi một quân cờ đặt xuống -  trọng lượng như một quả núi - sẽ kết thành định mệnh. Định mệnh không lập lại hai lần. Dòng sông đã chảy vậy thì những quân cờ kế tục đi đến chung quyết. Không do dự. Không ngập ngừng. Người đời gọi ta là Kỳ Vương.

  - Này chư tử! Kiếm vương ta cũng bỏ kỳ thủ ta cũng lìa khoác tay nải dép cỏ nón mê lang thang học Đạo.

Ba mươi năm chí thú tinh cần mới thấy được cửa vào. Mười năm lên núi sâu thiền tu tịch mặc. Sở chướng đã trừ. Mê lầm đã tuyệt. Núi cũng là núi. Sông cũng là sông thôi. Kiếm Vương kia thành Kiếm Đạo. Kỳ Vương kia thành Kỳ Đạo. Tại sao như thế?

  - Này chư tử! Nay ta có mấy lời tâm huyết như dao chạm đá như kiếm xuyên mây. Hãy nghe mà lập tâm lập hạnh. Đốt cháy kiến hoặc dội tắt nghi tình vào chốn ngũ trần mà thong dong tự tại. Hãy nghe đây! Phàm người

tu Phật một niệm phóng đi tác thành nghiệp báo. Vậy hãy như tay Kiếm Vương kia chớ khinh suất mà ra chiêu đừng cho ý tưởng tự do khởi động. Khi ngưng tụ sinh lực. Lúc buông lúc xả nghỉ ngơi. Hãy xuất niệm như xuất

kiếm. Đã xuất là phải đạt .

  - Này chư tử! Phàm người tu Phật phải tinh luyện tư duy khổ hạnh tư duy. Một tư duy đặt trên đối tượng. Một tư duy dẫn dắt hành động. Phải như tên kỳ thủ kia một quân cờ đặt xuống trọng lượng một quả núi. Dòng sông không chảy hai lần. Đừng do dự. Đừng ngập ngừng. Quân cờ đặt xuống là tác thành định mệnh tác thành nhân quả nghiệp báo .

  -  Này chư tử! Hãy xuất cờ ! Hãy xuất niệm! Hãy xuất kiếm! Bước tới ! Không ngoảnh đầu! Không có sinh tử giữa dòng chảy trôi liên lỉ ! Không có sau trước giữa vòng tròn vô thỉ vô chung!

 Bài giảng kia đã từ một tu viện thâm u trên núi cao đâm xuyên qua mấy đỉnh mây mù băng tuyết rơi xuống cắm vào giữa lòng các đô thị. Người ta tỉnh giấc bàng hoàng. Ngàn năm Phật giáo kinh điển từ chương thụ động tiêu

cực đắm say bùa chú hương khói vật vờ; chợt đứng dậy vươn cao nắm định mệnh mình bước đi như thớt voi lâm trận hùng dũng hô to cánh sát cánh vai sát vai ... ánh lửa Trí Tuệ bùng lên thổi sinh khí đem lại Cái Đẹp Sức mạnh và Tự Do Tối Thượng cho con người.

Phật giáo thời Khâm Minh Thiên Hoàng đến đây hậu bán thế kỷ XV sống lại mang cơ thể mới tinh thần mới dẫn

Nhật bản đi vào thời đại phú cường. Công lao ấy có ai ngờ rằng khởi từ Trí Tuệ của một người: Thiền-sư Dai-so-kim!

Ngài tịch năm 1491 nơi một am thất nhỏ ở Keti phía nam Tây hải đảo .

 Truyện ngắn sau đây thuật lại một trường hợp dạy Đạo của Người:

Thanh niên Ka-jo-ju sau khi thất vọng về đường công danh tình yêu sự nghiệp bèn tìm đến một tu viện trên non cao và thưa với Tu viện trưởng:

 - Thưa ngài! Con đã thấy rõ bộ mặt thật của đời nên mong muốn giải thoát khỏi những đau khổ . Thế nhưng con không có khả năng hành trì một thứ gì lâu dài . Không bao giờ con có thể sống nhiều năm trong một thiền định học

tập giới luật hay cái gì nghiêm túc tương tự như vây. Con sẽ thối chí và rơi trở vào cuộc đời dẫu biết rằng mình không còn chịu đựng được. Quyên sinh là biện pháp hay nhất có lẽ. Thưa ngài ! Vậy thì còn con đường nào ngắn nhất dễ dàng nhất dành cho những kẻ như con hay không?

 - Có chứ!

Tu viện trưởng một thoáng lạ lùng nhìn người thanh niên rồi trả lời:

 -  Nếu con trung thực! Nhưng hãy cho ta biết là con đã học những thứ gì ? Sở trí ra sao? Có thể có những khả năng như thế nào ? Thảng hoặc con thường hay tập trung tâm ý nhiều nhất vào chuyện gì ?

Ka-jo-ju có vẻ nghĩ ngợi sau đó y thở dài thườn thượt :

  - Ôi! Thực sự thì không có thứ gì! Con chưa nghĩ là mình phải nên như thế này hoặc nên như thế nọ! Vả chăng mục đích của sự học cũng chỉ đưa đến hư vô và phù phiếm ! Công danh sự nghiệp giữa cuộc đời này cũng chỉ là

giấc mộng đầu hôm. Hiện giờ gia đình con lại khá giả nên con không cần phải làm việc . Riêng về sở thích thì ... tuyệt con thích đánh cờ nhất! Cả đời dường như tâm trí con chỉ tập trung vào đó thôi. Trong vài cuộc tranh giải gồmnhững kỳ thủ già dặn bốn phương thỉnh thoảng con cũng giật được một phần thưởng ưu hạng.

 - Rất tốt!

Tu viện trưởng gật đầu:

  - Chưa đến nỗi phải bỏ đi. Nhưng mà điều này mới thật là quan trọng con có niềm tin nào nơi ta không chứ ?

 - Con đã chọn lựa .

 - Thế nào ?

 - Ngài là Kiếm Vương!

Thanh niên Ka-jo-ju chợt nói lớn:

 - Lại là Kỳ Vương nữa . Ngài đã dùng sức mạnh của đạo đức và trí tuệ để thu phục nơi tu viện này những conngựa hung hăng nhất những tay giang hồ kiêu ngạo và bạc hãnh nhất . Không cần phải nói rằng người ta tínhphục ngài như thế nào ngài Tu viện trưởng ạ!

 - Hỡi con này Ka-jo-ju! Ta muốn hiểu cường độ tín phục ấy ở riêng nơi con thôi.

Nghe gọi đúng tên mình Ka-jo-ju rúng động cả châu thân. Bất giác thanh niên đưa mắt nhìn Tu viện trưởng vày cảm thấy một sức thu hút kỳ lạ không cưỡng được .

Ka-jo-ju gật:

- Tín phục. Con hoàn toàn tín phục.

Tu viện trưởng chậm rãi quay qua bảo thị giả:

- Vậy hãy cho gọi tu sĩ Mu-ju đến đây cùng với bàn cờ của y.

Người được gọi là một tu sĩ trẻ rất trẻ vóc người tầm thước dáng dấp nho nhã khuôn mặt sáng rỡ tròn trặnđầy phúc hậu.

 -  Mu-ju con!

 -  Bạch thầy con nghe.

 -  Bao nhiêu năm con theo thầy học đạo. Con mời cơm ta ăn. Ta gọi con dạ. Ta giẫy cỏ con cuốc đất ...

Tình thầy trò giữa chúng ta thật không có gì đáng phải phàn nàn cả chứ ?

 - Dạ quả thế thật.

 - Ta còn muốn hỏi rõ hơn nữa. Từ trước đến nay con không hề mảy may nghi ngờ gì nơi ta đấy chứ ?

 - Phải nói ngược lại bạch thầy - giọng tu sĩ trẻ chợt như viên đá nặng ngàn cân- phải nói là con tuân phục thầy một cách tuyệt đối.

 - Rất tốt! Vậy này Mu-ju! Ngây bay giờ ta yêu cầu con sự tuân phục "Kim cương bất hoại" đó.

 - Xin vâng.

Tu viện trưởng - chính là thiền sư Dai-so-kim- chợt đứng dậy bước tới bức tường phía đông. Ở đó có treo 1 thanh kiếm cổ vỏ nạm bạc khảm xà cừ nhưng tuế nguyệt đã phủ lên đấy môt lớp bụi đục . Gần nửa thế kỉ nay

ngài không đụng đến thanh kiếm ấy. Cái thời Kiếm vương trai tráng oanh liệt dường như mới hôm qua đây thôi.

Ngài thò tay. Một tiếng động khẽ vang lên. Kiếm đã ra khỏi vỏ. Mũi kiếm sắc lạnh ngời ánh thép xanh biếc.

Thiền-sư Dai-so-kim quay lại đứng thẳng như một cội tùng gân guốc.

 - Này Mu-ju ! Ngài nói chậm rãi - Con hãy chơi cờ với chàng thanh niên này. Và nghe đây ! Nếu con thua ta sẽ chém đầu con. Nhưng ta hứa là con sẽ được tái sanh vào một cõi lạc phúc. Nếu con thắng ta sẽ chém đầu chàng thanh niên. Suốt đời anh ta mê mải ham thích trò chơi đó nếu để thua thì chém đầu y chẳng oan tí nào.

Hai người lạnh toát sống lưng nhìn Tu viện trưởng và trong thoáng giây đó họ hiểu rằng ngài nói thật.

Thanh niên Ka-jo-ju đứng trân bất động loáng thoáng theo hơi gió buốt lạnh câu nói xa xưa của Kiếm vương:

"Ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao rút ra là phải chém!" . Bất giác thanh niên đưa tay sờ lên cổ mình mồ hôi lấm tấm gai lạnh. Tu sĩ Mu-ju chỉ thoáng một giây sợ hãi như tí gợn trên mặt hồ rồi mất. Trọn đời bằng vào đức tin tuyệt đối nơi đức Thầy nên việc giao phó định mệnh không phải là điều đáng suy nghĩ lâu.

Giữa thiền đường lư trầm nghi ngút. Cơn gió lạnh lẽo lùa qua liếp cửa. Thiền sư Dai-so-kim ngồi xuống sau làn khói lung linh mờ ảo tay nắm chặt đốc kiếm trịnh trọng với phong độ của một bậc tôn sư. Không khí đọng lại trang nghiêm và tĩnh mịch đến ghê người.

Cả hai hoàn toàn bị khiếp phục.

Họ bắt đầu bước vào ván cờ sinh tử.

Ván cờ không còn là trò chơi nữa. Là cái gì nghiêm trọng nhất trên đời này. Ván cờ chính là cuộc đời . Ván cờ  chính là sinh tử. Và cả hai hoàn toàn tập trung tâm ý vào đó không một mảy may dám xao lãng.

Chỉ vài nước khởi đầu thanh niên đã sớm hiểu mình đang đối đương với một địch thủ kỳ tài và già dặn. Tu sĩ trẻ lại un đúc trầm tĩnh của thiền môn. Đó là những yếu tố đáng ngại. Mồ hôi từ trán chàng thanh niên chảy dài xuống

ngực. Tu sĩ Mu-ju đã chiếm ưu thế mất rồi. Và như là một lão ngựa tự tin sung sức - chỉ cần sải từng bước đều đặn giữ khoảng cách đầu ngựa.

Chiến thắng chỉ còn là thời gian.

Ka-jo-ju quên ngoại cảnh quên bản thân quên cả việc sống chết. Ngay giây phút này - tình yêu công danh sự nghiệp ưu hận - là những đám mây đen bị xua tan một cách nhanh chóng. Tâm trí Ka-jo-ju hoàn toàn chú mục vào cái đam mê duy nhất của đời mình. Phong độ sinh lực thiện xảo sự thông minh dễ dàng trở lại với chàng.

Thế là Ka-jo-ju khôn khéo gỡ từng thế một. Tuy nhiên tu sĩ Mu-ju vẫn tranh tiên. Rất chậm vững chãi từng bước vây hãm thành trì không một sơ hở tối thiểu để cho chàng thanh niên lập lại thế quân bình.

Đột nhiên thanh niên Ka-jo-ju bỏ thủ bỏ cả thành trì huy sinh quân mã tung những đòn chớp giật. Lớp chết lớp khác xông lên với khí thế quyết tử. Lấy công làm thủ là chiến thuật bình thường nhưng sự hy sinh quá đột ngột liều lĩnh và táo bạo như vậy thì quả là Mu-ju mới thấy lần đầu. Đến lượt tu sĩ trẻ toát mồ hôi từng giọt từng giọt rỏ xuống bàn cờ. Ka-jo-ju chỉ chờ có thế. Chỉ cần một thoáng bối rối lưỡng lự của đối thủ là y chém đông chém tây những thế táo bạo - nhưng chỉ là hư chiêu - rồi rút về an toàn bình chân như vại.

- Đệ tử vây Ngụy cứu Triệu hao tổn tâm cơ là chỉ mong cái thế bảo toàn - Ka-jo-ju thở phào nói - Thật ra nếu đệ tử không thất vọng tình đời thì không đi những thế tuyệt mạng như vậy. Vì từ bi vì trung hậu và chơn chất mà tiểu sư phụ mất thế thượng phong. Hiện giờ tiểu sư phụ dẫu hơn quan nhưng chuyện thắng bại khó biết phần ai.

Lợi dụng khi quân mã tu sĩ đang tản mạn đó đây thanh niên kéo đôi pháo giăng về giữ trung quân. Binh lính và ngựa ngăn ở ven sông. Một xa chợt đông chợt tây chợt tấn chợt thoái xông xáo giữa chốn thiên binh vạn mã .

Tu sĩ trẻ bắt đầu thấy mình yếu thế. Tự tin một thoáng lay động là phía tả tiền bị viên hổ tướng của địch phá vỡ. Lão ngựa già của đối phương đươc hai chốt hộ vệ chặt chẽ hờm sẵn đã lâu bây giờ hung hăng nhảy đến thí mạng. Thế là đôi pháo bất khuất kiên cường của tu sĩ bị loại khỏi vòng chiến.

Mu-ju đã rơi vào thế thủ. Thỉnh thoảng vẫn đánh trả những đòn đầy trầm tĩnh và nội lực nhưng thanh niên vẫn đón đỡ dễ dàng. Vào phút bất ngờ nhất thanh niên Ka-jo-ju tung quân dự bị. Hai pháo giữ nhà đồng loạt vọt qua sông tung đòn tối hậu.

Tu sĩ đã nguy cơ thập tử nhất sinh.

Thanh niên len lén đưa mắt nhìn vị sư. Đấy là một khuôn mặt trong sáng đầy trí tuệ do bao năm tinh cần giới luật.

Ôi! Một dung dấp thật đẹp ở trong một tinh thần cao khiết. Thanh niên nghĩ. Vị tu sĩ này từ hoà và đôn hậu hết mực mang linh hồn trong sáng như viên ngọc không vết tì nhiễm. Ôi! Đâu có có hắc ám bụi bặm hiếu chiến táo tợn và đa sát cuộc đời như ta ? Ôi! Một nhân cách như vậy mà bị kết liễu cuộc đời thật uổng lắm thay! Ta là gì ?

Một kẻ du thủ du thực vô tích sự ăn bám mẹ cha va xã hội; nếp sống dơ dáy hư hỏng nội tâm đầy rẫy những ham muốn bất chánh và hèn hạ. Giá trị đời ta chỉ có thế thôi. Rơm rác còn có ích hơn ta.

Thanh niên nhè nhẹ thở dài. Và lòng từ bi khởi lên dịu dàng xâm chiếm lòng chàng. Ôi! Cuộc đời vô giá trị của ta nên hi sinh cho cuộc đời có giá trị.

Nghĩ thế xong thanh niên khôn khéo tạo những sơ hở kín đáo chỉ những kì thủ trứ danh mới biết được. Một thế hai thế. Vậy là quá đủ cho tu sĩ lấy lại thế quân bình rồi chiếm luôn ưu thế tấn công.

Thanh niên Ka-jo-hu biết mình sẽ thua lát nữa thôi nhưng chàng không đổ mồ hôi không lạnh lưng không lạnh gáy. Một an tĩnh mênh mông thân thiết vây phủ tâm hồn chàng. Chưa bao giờ mà chàng chời đợi cái thua - nghĩa là chờ đợi cái chết - một cách dịu dàng trong sáng bình lặng và thanh khiết như vậy.

Tu sĩ trẻ ngần ngại. Ngón tay vừa thò xuống quân cờ định mệnh vội rút lui. Cũng vì lòng từ bi mà tu sĩ không nỡ hạ thủ .

Bàn cờ bất động giữa hai người.

Đối với những tay cờ ưu hạng không có thế cuối cùng Ka-jo-ju hiểu vậy và vì đã nguyện hi sinh bèn thò tay xuống ...

Bỗng một làn khí lạnh lướt qua. Tu sĩ Mu-ju thoáng thấy thiền sư Dai-so-kim đứng dậy chập chờn sau làn khói hương. Và một tia chớp phủ chụp xuống đầu chàng thanh niên. Tu sĩ nhắm mắt lại khẽ tuyên Phật hiệu ...

Thiền đường lặng ngắt như tờ. Tu sĩ trẻ định thần mở mắt ra. Mắt y chợt tròn vo kinh ngạc. Cái đầu với tóc tai rối bù của chàng thanh niên đã bị cạo nhẵn thín. Và giọng thiền sư Dai-so-kim trầm ấm mồn một bên tai:

 - Chỉ cần có hai điều Ka-jo-ju con hỡi ! Ấy là sự tập trung tâm ý hoàn toàn và lòng từ bi . Hai yếu tố quan trọng của Đạo Giác ngộ. Thế mà hôm nay con học được cả hai. Con đã tập trung tâm ý có hiệu quả vào ván cờ. Sau đó vì lòng từ bi mà con nguyện hi sinh mạng sống cua mình. Thôi hãy ở lại đây áp dụng kỷ luật của chúng ta trong tinh thần đó. Giải thoát sẽ là kết quả đương nhiên như mũi tên đến tiêu điểm theo đường nhắm trúng.

Thanh niên Ka-jo-ju đưa tay sờ lên đầu mình chàng mỉm cười.

FW from: duongnguyen <CAO ĐƯỜNG>

More...

NHÂN SINH TIỀN TIẾN TỨ BỘ

By Đoàn Văn Tiết

 

NHÂN SINH TIỀN TIẾN TỨ BỘ

 (Đây là bốn bài viết rất có ý nghĩa rất đáng để chúng ta đọc.

Xin được chia sẻ cùng quý vị. - Nếu bạn đã có đọc qua những bài này rồi đọc lại một lần nữa bạn sẽ có thêm những lãnh hội khác biệt hơn)

 ( Đọc xong bốn bài viết dưới đây chúng ta sẽ phải suy nghĩ có phải là mình đã có quá nhiều lỗi lầm trong quá khứ? có phải là mình đã quá chủ quan? Với bốn bài viết này chúng ta sẽ thấy rõ ngay trong lòng mình cái đời người của mình sẽ được tiến về phía trước qua bốn bước.)

1- NGỘ NHẬN  (Ngộ hội)

Năm đó tại Alaska Hiệp Chúng Quốc có đôi trai gái kết hôn với nhau. Kết quả của cuộc hôn nhân đó là vấn đề sinh dưỡng người đàn bà vì bị khó sanh mà phải từ biệt cõi đời để lại một đứa bé thơ cho người chồng.  Anh chồng vừa rất bận rộn trong sinh kế lại vừa rất bận rộn việc gia đình.  Vì không có người giúp trông coi đứa con thơ anh huấn luyện được một con chó con chó này rất thông minh lại rất ngoan ngoản nghe lời nó biết trông coi em bé nó tha bình sữa để cho bé bú nuôi dưỡng bé.  Có một ngày kia người chủ có việc phải rời nhà anh dặn dò con chó trông coi nuôi nấng cho bé con.  Anh đi tới một thôn làng khác vì gặp phải tuyết lớn rơi không thể về nhà được trong cùng ngày đó.  Qua đến ngày thứ hai mới về được nhà con chó nghe tiếng lập tức chạy ra nghênh đón chủ mình.

 Người chủ mở cửa phòng ra xem xét thì thấy đâu đâu cũng đều là máu ngẩn đầu lên nhìn trên giường cũng là máu chẳng thấy đứa con đâu cả trên mình con chó và miệng của nó cũng dính đầy máu me người chủ phát hiện được cái tình cảnh này ngỡ là con chó đã trở lại cái tính dã man của loài thú nó đã ăn thịt con mình trong cơn giận dữ anh xách cây dao to chặt đầu con chó đi anh đã giết chết con chó thật sự rồi.   Sau đó bổng nhiên anh nghe tiếng con nhỏ của mình lại thấy nó từ dưới gầm giường bò ra thế là anh bồng đứa bé lên tuy là trên mình em cũng có dính máu nhưng em không có bị thương tích gì.  Anh rất lấy làm lạ chẳng biết việc gì đã xảy ra anh nhìn kỹ lại con chó đùi của nó đã bị mất một miếng thịt còn kế bên là một con sói miệng nó đang gậm miếng thịt của con chó.   à thì ra con chó nó đã cứu tiểu chủ nhân lại bị chủ nó giết nó một cách tàn nhẫn dã man oan uổng đây đã là một sự ngộ nhận (hiểu lầm) hết sức là đau lòng của con người.

Ghi chú :  Việc hiểu lầm con người ta thường vì không hiểu nhau không có lý trí không chịu nhẫn nại khiếm khuyết về suy nghĩ không chịu tìm hiểu đối phương từ nhiều phương diện để phản tỉnh chính mình lại vì não trạng bị quá xung động trong tình huống vô ý thức mà phát sinh.  Sự ngộ nhận ở điểm khởi đầu là cứ nghĩ đến cái sai cái quấy ngàn lần vạn lần của đối phương.  Vì vậy đã làm cho sự ngộ nhận càng lúc càng thêm sâu đậm đưa đến việc không thể hóa giải được.  Con người phát sinh sự ngộ nhận đối với loài vật (con) mà đã có cái kết quả ghê tởm nghiêm trọng như vậy; nếu đây là sự ngộ nhận giữa con người và con người chắc chắn là khó mà tưởng tượng nỗi cái hậu quả của nó. 

  2.  ĐINH TỬ (Cây đinh)

Có một cậu bé trai nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ vì vậy cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh; lại bảo nó mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà.  Ngày thứ nhứt nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi.  Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng.

  Cuối cùng có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa nó báo cho cha nó biết việc này.

Cha nó lại bảo nó bắt đầu từ nay mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh.  Ngày ngày trôi qua sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là nó đã nhổ hết những cây đinh rồi.  Cha nó nắm tay nó cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: Con của cha con ngoan lắm con làm rất hay.  Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa.  Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này chúng đã để lại những vết hằn.  Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.

Những lời nói (xóc óc) nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói).

Ghi chú: Giữa người và người với nhau thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên đã tạo nên  những thương tổn vĩnh viễn cho nhau.

Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm bắt đầu có thái độ khoan dung đối với  mọi người bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới... Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.

  1. THẢ MẠN HẠ THỦ  (Xin hãy chậm xuống tay)

Đại đa số các cộng sự viên đều rất phấn khởi vì ở khâu làm việc này vừa đổi lại một viên quản đốc mới nghe nói ông này rất có khả năng đặc biệt được đưa đến đây để chỉnh đốn nghiệp vụ và nhân sự; ấy thế mà cứ một ngày rồi một ngày trôi qua ông quản đốc mới này chẳng có làm gì hết mỗi ngày đều có những quà cáp được đưa vào văn phòng ông vẫn "trốn" luôn trong đó ít khi nào chịu ra ngoài cái thành phần bất hảo ở khâu này hiện tại chúng lại càng lộng hành tác oai tác quái dữ hơn. 

"ông ta đâu có phải là người có khả năng! ông chỉ là một lão già tốt và nhu nhược so với quản đốc trước còn dễ bị người ta ăn hiếp nhiều hơn" ! 

Bốn tháng trời trôi qua đang trong tình trạng thất vọng đối với ông quản đốc hiền hòa mềm yếu này bổng dưng ông ta "diễn oai" cái thành phần bất hảo kia đều bị ông bứng từng tên một cho về vườn "đuổi gà" còn những người có khả năng đều được ông cất nhắc cho thăng tiến.  Xuống tay vừa nhanh vừa chính xác đối với bốn tháng "bảo thủ" được biểu hiện vừa qua nay ông rõ ràng là một nhân vật cứng rắn và cương quyết lại hoàn toàn khác xưa.  Trong tiệc liên hoan cuối năm sau khi đã qua ba tuần rượu ông quản đốc mới bèn thố lộ tâm tình :

"Tôi nghĩ là cái nhìn của các bạn đối với tôi trong những ngày vừa mới nhậm chức và sau khi tôi khai đao múa búa trừ hại nhất định là có những thắc mắc phải không?  Xin hãy nghe tôi kể lại một câu chuyện các bạn sẽ hiểu ngay:

"Tôi có một người bạn ông ta mua một căn nhà có cả một vườn cây hoa thảo khi mới dọn vào ông ta liền chỉnh đốn tất cả những hoa thảo cây cối đều được làm sạch hết để trồng lại những bông hoa mới.  Có một ngày kia người chủ nhà cũ đến thăm mới vừa bước vào cổng ông giựt mình hỏi rằng:

"những cây hoa quý Mẫu Đơn giờ đâu mất hết rồi"?

Bạn tôi bấy giờ mới hiểu ra là chính mình đã triệt hạ hết những cây Mẫu Đơn quý mà mình tưởng chúng là những hoa rừng cỏ dại.  Sau này ông ta lại mua thêm một căn nhà nữa tuy là vườn cây hoa cỏ tạp nhạp ông vẫn "án binh bất động".  Quả nhiên trong mùa Đông cứ ngỡ là những cây rừng cỏ dại thì mùa Xuân lại nở hoa dầy đặc xinh tươi; trong những ngày Xuân ngỡ là cỏ dại thì mùa Hạ lại hiện ra những tấm thảm gấm hoa tươi mát; và trong nửa năm chẳng động tịnh gì đến những loài cây nho nhỏ thì những ngày Thu đã đỏ hồng những chiếc lá dễ thương.  Mãi cho đến cuối Thu ông mới thực sự thấy được những loài cây cỏ vô dụng và bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ đồng thời giữ lại những loài hoa thảo mộc thật sự trân quý. Nói đến đây ông quản đốc bèn nâng ly :

Xin cho tôi kính tửu các vị ở đây vì các vị cũng như là những hoa mộc ở trong "vườn hoa" công ty này các bạn đã là những cây trân quý trong đó những cây trân quý này không thể nào trong năm mà có thể đơm bông kết trái hết được cần phải trải qua một thời gian dài mới có thể nhận ra được.

   

4.  KHOAN ĐẠI  (Đại lượng bao dung)

Đây là một câu chuyện về một anh chiến binh người vừa trở về từ chiến trường Việt Nam .  Từ San Francisco anh điện thoại về cho cha mẹ anh và báo tin rằng:

"Con đã về rồi con xin có một thỉnh cầu.  Con muốn dắt theo một người bạn đồng hành cùng về nhà mình".

"Dĩ nhiên là được"!

Ba má anh đáp

"ba má rất vui mừng được gặp bạn con". 

Người con lại tiếp tục

"nhưng mà có một việc con cần phải thưa trước cho ba má rõ bạn con đã bị thương từ chiến trường Việt Nam nó đã bị mất đi một cánh tay và một cái chân hiện tại nó chẳng có nơi để nương tựa con muốn đem nó về cùng sinh hoạt chung với gia đình mình".

"Con ơi thật là điều đáng tiếc có thể chúng ta giúp tìm một nơi cho nó được an thân sinh sống". 

Cha anh lại nói tiếp

"con ạ chắc con chẳng biết là con đang nói gì phải không? Như bạn của con là một người tàn phế hẳn là chúng ta phải mang một gánh nặng trách nhiệm lớn đó con.  Chúng ta lại phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống của chính mình trong tương lai không thể vì nó mà làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của gia đình mình.  Ba đề nghị với con là hãy về nhà trước và hãy quên người bạn đó đi tự nó nhứt định cũng sẽ tìm được một nơi dung thân mà con".  

Nói xong ông liền cúp điện thoại từ đó hai ông bà không nhận được tin tức gì từ đứa con nữa.

Vài ngày sau hai ông bà nhận được điện thoại của cảnh sát San Francisco báo cho hay là con trai ông đã té lầu chêt rồi.  Cảnh sát tin rằng đây chỉ là chuyện đơn thuần tự sát mà thôi. Thế là hai ông bà gấp rút bay qua San Francisco nhờ cảnh sát đưa đi nhận diện di thể của con mình.  Đúng rồi chính là con mình đây không sai điều hết sức ngạc nhiên ở đây là con trai của mình tại sao mà nó lại chỉ có một cánh tay và cũng chỉ có một cái chân mà thôi.

Cha mẹ trong câu chuyện này cũng như trong đại đa số chúng ta hầu hết đều giống nhau. Cùng với những người với sự ưa thích về diện mạo xinh đẹp hoặc giả là nói năng duyên dáng và dí dỏm thì lại có thể chấp nhận quá dễ dàng thế nhưng để ưa thích những sự việc mà có thể gây bất tiện hoặc là làm cho chúng ta không vui thì lại rõ ràng là một điều khó lòng mà chấp nhận được.

    Chúng ta thường là chấp nhận sự kiên trì xa lánh những người không có được sự khỏe mạnh tốt tướng hoặc thông minh như chúng ta . Tuy nhiên cũng có một số người thì lại nhân từ hơn chúng ta rất nhiều. Họ không bao giờ oán than hay hối tiếc khi họ thương yêu chúng ta cho dù là chúng ta bị tàn phế ở mức độ nào đi chăng nữa họ vẫn mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta.

    Đêm nay trước khi vào giấc ngủ ta hãy thử thử tiếp nạp tha nhân bất luận họ là những con người như thế nào hãy dùng cái tâm để hiểu dùm cho giữa những khác biệt của họ và của ta.  Mỗi một con người đều có tàng ẩn trong tâm một món đồ quý giá thần kỳ đó là "Tình Bạn" bạn sẽ không thể nào biết được cái Tình Bạn đó sẽ phát sinh bằng cách nào và  vào lúc nào?  Thế nhưng bạn chắc chắn phải biết rằng Tình Bạn sẽ mang đến cho chúng ta một món quà rất đặc biệt trân quý.  Bạn bè có thể ví như là một bảo vật quý hiếm.  Bảo vật này mang lại cho chúng ta những nụ cười khích lệ chúng ta thành công.  Họ (bạn bè) lắng nghe tiếng nói từ nội tâm của chúng ta cùng chúng ta chia sẻ từng câu khen tặng tốt đẹp..  Trái tim của họ lúc nào cũng vì chúng ta mà rộng mở.  Bây giờ xin hãy nói với bạn bè của bạn là bạn đã có rất nhiều sự ưu tư và rất cần đến họ bạn không thể thiếu họ được.  

    Hãy chuyển những bài viết này cho những người bạn mà bạn đã quen.  Nếu như những bài viết này lại được gởi trở lại cho bạn điều đó chứng minh là trong đời bạn bạn đã kết nạp được số đông Bạn bè rồi đó.

    Hãy thử nghĩ xem: Này bạn sau khi bạn đã coi xong những bài này; nhất định là bạn sẽ có một cái cảm nhận rất là thấm thía phải không? Vậy thì trước khi có một sự phán đoán hoặc quyết định đối với bất cứ người nào

Đầu tiên hãy nghĩ xem đây có thể là một sự 

"Ngộ Nhận"  (hiểu lầm hoặc sai lầm)?

Kế đó là ta có cần phải đóng một cây đinh    

"Đinh Tử"? 

Và nếu có thể thì xin hãy chậm xuống tay    

"Thả Mạn Hạ Thủ"

Bởi vì lúc mà bạn có sự

" Khoan Đại"  (Đại lượng bao dung) đối với ngưòi khác cũng tức là lúc mình đã "Khoan Đại" với chính mình.
                                                                                   (from Mail FW)

More...

CẦU TRỜI CÓ ĐƯỢC GÌ ĐÂU ? !

By Đoàn Văn Tiết

 

Cầu Trời có được gì đâu?

Thích-Chân-Tuệ

Cơ-Sở Phật-Học Tịnh-Quang Canada

Trời ơi tại sao tôi khổ quá vậy nè? Tôi ăn hiền ở lành tôi cầu xin van vái hoài tại sao trời không giúp đỡ gì hết? Còn cái bà hàng xóm gian ác chưa bao giờ cầu xin gì cả mà trời lại giúp bà ta được buôn may bán đắt gia đình hạnh phúc con cái đỗ đạt? Tại sao lại có chuyện bất công quá vậy hả trời?

Trong đời sống hằng ngày không nhiều thì ít chúng ta đã từng nghe qua những câu than thở trách móc "trời" như vậy do những người chung quanh nói ra miệng hoặc cũng có lúc do chính chúng ta nghĩ thầm như vậy trong bụng. Khi gặp chuyện không may trong cuộc sống hay gặp nghịch cảnh trong cuộc đời hầu như mọi người đều kêu "trời" cứu giúp nếu như người đó không theo tôn giáo nào. Hoặc là van xin khấn vái cầu nguyện "đấng thiêng liêng" cứu độ cứu rỗi cứu vớt phù hộ độ trì cho được tai qua nạn khỏi.

Trên thực tế có những người cầu nguyện được tai qua nạn khỏi có những khi cầu nguyện được tai qua nạn khỏi. Nhưng có biết bao nhiêu người cầu nguyện không được tai qua nạn khỏi biết bao nhiêu khi cầu nguyện không được tai qua nạn khỏi. Những lúc cầu nguyện nhưng không được tai qua nạn khỏi con người bèn tự an ủi hoặc nghe người khác giải thích là: Tại vì cầu nguyện chưa khẩn thiết lắm chưa chí tâm chí thành lắm hoặc là lúc đó trời bận đi cứu giúp người khác cho nên không nghe lời van vái lời nguyện cầu của mình. Lời giải thích có tính cách tiêu cực như vậy thực tế chẳng giúp ích gì cho cuộc sống tâm linh của con người.

Cầu nguyện hay van xin chỉ giúp con người cảm thấy được bình an trong nhứt thời đau khổ mà thôi chứ không giúp con người thực sự giảm bớt hay thoát ly được phiền não và khổ đau. Cũng giống như miếng thuốc cao dán chỉ trị được phần ngoài da chứ không dứt trừ được căn bệnh trầm kha. Cuộc sống của con người cứ quanh đi quẩn lại những chuyện đau khổ khổ đau như vậy nhiều đời nhiều kiếp không có lối thoát.

Tại sao vậy?  Muốn có câu trả lời chính xác chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu: "Nguyên nhân nào thực sự gây ra những sự khổ đau trên thế gian này?".

Thực sự nguyên nhân của những chuyện khổ đau đau khổ trên thế gian này không phải do "trời" nào gây ra cả mà chỉ vì con người quá ích kỷ thường hay suy nghĩ đến "cái ta" hay "cái bản ngã" quá nhiều. Chuyện gì có lợi cho mình cho vợ chồng mình cho con cái mình cho gia đình mình cho dòng họ mình cho tổ chức mình cho tôn giáo mình cho dân tộc mình cho quốc gia mình thì được bằng như ngược lại thì dứt khoát là không được! Bất cứ chuyện gì xảy ra trên đời nầy con người cũng đều nghĩ là "vì mình cho mình".

Chẳng hạn như trời nắng tốt là để cho mình gia đình mình bạn bè mình và hội đoàn mình đi chơi vui vẻ! Trời mưa lớn là để cho mình khỏi tốn tiền rửa xe! Ra đường gặp đám tang cho là người ta xui xẻo thì mình gặp hên! Hoa quỳnh nở trong nhà mình cho là điềm may mắn điềm tài lộc đến với mình đến với gia đình mình! Sở công chánh thấy gia đình mình dọn nhà tới khu vực nầy liền mở con đường mới băng ngang khu đất trống để cho mình đi làm tiện lợi hơn trước! Từ hồi dân mình qua Canada nhiều trời thương dân mình nên thời tiết cũng ấm áp hơn trước! Cái gì cũng đều nghĩ là "vì mình cho mình" trước tiên hết trơn!

Con người có sự suy nghĩ như vậy cho nên đau khổ lại hoàn khổ đau! Chính vì con người có tâm ích kỷ như vậy cho nên gây phiền não và khổ đau cho mọi người chung quanh có liên hệ với họ về phương diện gia đình hay xã hội. Không có trời nào có thể giúp con người được hết khổ đau nếu chính con người không chịu từ bỏ lề lối suy nghĩ như vậy. Thậm chí ngay trong gia đình nếu người vợ hay người chồng có nếp suy nghĩ ích kỷ cái gì cũng "vì mình cho mình" trước tiên như vậy thì gia đình đó khó có hạnh phúc được. Nếu người con nào cũng chỉ biết suy nghĩ cho chính bản thân mình mà thôi thì người con đó rất dễ bất mãn với cha mẹ và anh chị em trong gia đình. Cái gì cũng đòi hỏi phần tốt phần hơn phần lợi cho mình không cần đếm xỉa gì đến những người chung quanh dù là ruột thịt thì làm sao có thể sống chung với người khác được? Nhẹ thì bất hòa gây gổ triền miên trong gia đạo. Nặng hơn thì bỏ nhà ra đi hoặc gây đau khổ cho những người thân thuộc nhưng vì mê muội lại xem như kẻ thù.

Còn đối với mọi người khác ngoài gia đình các con người có tâm ích kỷ như vậy lúc nào cũng nghĩ đến mình vì mình cho mình thường dễ trở nên gian ác đối với đồng chủng đồng loại tàn nhẫn đối với đồng bào đồng hương hay đồng đạo. Những con người như vậy chỉ biết có đồng tiền mà thôi.

Chẳng hạn như vì muốn được hưởng lợi nhiều ở không lãnh tiền cho nên con người sẵn sàng vu oan giá họa cho người khác kiện tụng người khác đòi bồi thường thiệt hại tưởng tượng do họ tự tạo dựng ra mặc kệ người khác đau khổ thế nào gia đình của người khác ra sao cũng mặc kệ. Miễn là họ thắng kiện dù phải dùng đủ mọi thủ đoạn để hại người lợi mình. Những người như vậy lại thường hay nói chuyện nhân nghĩa phải quấy nhưng họ nhìn ai cũng thấy quấy chỉ có họ là phải nhìn ai cũng thấy nguy hiểm đáng ghét chỉ có họ là hiền từ dễ thương!

Trong thời đại văn minh khoa học tiến bộ hiện nay những sự tin tưởng nơi trời như là một đấng đầy quyền lực một đấng toàn năng một đấng sáng tạo ra muôn loài một đấng có quyền thưởng phạt tùy ý đã và đang dần dần tan biến không nhiều người còn tin như thế.

Chẳng hạn trước kia con người tin tưởng có thần sấm sét thần sông thần núi thần nước thần gió thần mưa rồi đặt tên là: thiên lôi hà bá sơn thần thủy thần phong thần vũ thần. Thực ra đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người trong sách vở truyện mà thôi. Những người yếu bóng vía yếu tim yếu gan nhẹ dạ ngây thơ lại tưởng là thiệt !

Ngày nay con người đã hiểu được là nước bốc hơi thành mây mây tụ lại thành mưa. Khi mưa có thể có sấm sét do các luồng điện chạm nhau trên không trung. Ðó là bài khoa học thường thức đã và đang được dạy ở bực tiểu học từ bao lâu nay. Mưa có ở trong đất liền mưa có ở trên rừng núi mưa có ở ngoài biển khơi. Mưa do đủ "nhân duyên" mà có. Mưa không vì thương người dân làm ruộng đang cần nước tưới mưa không vì ghét dân đô thị muốn được khô ráo sạch sẽ mưa không vì thương hay ghét một ai mưa không do trời nào làm ra cả. Thậm chí từ lâu nay các khoa học gia còn có thể làm được mưa nhân tạo. Có đủ "nhân duyên" thì có mưa. Chỉ có con người khôn ngoan biết dùng nước mưa để làm ruộng hứng nước mưa để làm nước uống.

Ai ai cũng biết rõ ràng hột cam là "nhân" sinh ra cây cam và cây cam sinh ra "quả" cam. Luật nhân quả đã quá rõ ràng như vậy. Khoa học cũng đã công nhận như vậy. Thế mà cho đến ngày nay vẫn còn có người không chịu tin lại thích tin tưởng những chuyện linh thiêng huyền bí càng mơ hồ khó hiểu khó giải thích chừng nào lại càng tin nhiều chừng ấy! Nếu con người chịu khó suy tư sâu rộng hơn một chút thì sẽ không còn những lời oán than trách móc trời như trước đây nữa. Hể đã có "nguyên nhân" cộng thêm "trợ duyên" đầy đủ thì chắc chắn sẽ có "kết quả hay hậu quả". Thí dụ như hột cam là nguyên nhân chính cộng thêm trợ duyên như đất tốt nước tưới phân bón công người chăm sóc kỹ thuật trồng trọt thì kết quả sẽ là cây cam và quả cam.

Luật nhân quả không chỉ áp dụng cho riêng một ai cho riêng một sắc dân nào cho riêng tín đồ của một tôn giáo nào cả.

Luật nhân quả là một lẽ thực là chân lý không lệ thuộc thời gian hay không gian luôn luôn áp dụng bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào.

Sách vở có nói về luật nhân quả như các câu sau: cây nào sinh quả nấy có lửa mới có khói gieo gió thì gặt bão sinh sự thì sự sinh.

Về phương diện tâm linh về phương diện tinh thần những việc con người tạo tác những việc con người nói ra những việc con người suy nghĩ từ thân khẩu ý chính là những nguyên nhân gây ra những kết quả hay hậu quả mà con người sẽ thừa hưởng sẽ nhận lấy hay sẽ gánh chịu.

Chẳng hạn như câu:

"Gieo nhân nào gặt quả nấy".

Thí dụ như khi còn nhỏ chăm học lớn lên cố gắng làm việc và biết tiết kiệm là các nguyên nhân. Kết quả là đời sống vật chất sau nầy khá giả sung túc. Nghiện ngập rượu chè say mê cờ bạc là các nguyên nhân hậu quả là sự tán gia bại sản về sau. Tham tiền tham sắc tham danh tham ăn tham ngủ là các nguyên nhân của những việc làm sai trái xấu xa độc ác bất chấp thủ đoạn chẳng những gây đau khổ cho chính mình còn gây khổ đau cho thân nhân và cho những người chung quanh nữa.

Những cơn nóng giận không tự kềm chế được là nguyên nhân của những thất bại khổ đau hối hận sau nầy.

Sách có câu: "Nhất niệm sân tâm khởi bách vạn chướng môn khai".

Nghĩa là một khi tâm niệm tức giận sân hận khởi lên mà chúng ta không tự kềm chế không tự khắc phục được thì biết bao nhiêu trăm ngàn vạn chuyện khó khăn đau khổ chướng ngại tiếp nối theo sau đó. Những giây phút nóng giận ngu si lầm lẫn là nguyên nhân của những sự hối tiếc đau khổ sau đó có khi kéo dài triền miên suốt cả cuộc đời.

Những sự cố gắng tu tâm dưỡng tánh tìm học để hiểu ra chân lý là các nguyên nhân đem lại kết quả là đời sống an lạc và hạnh phúc ngay tại thế gian này cho mình và cho những người chung quanh.

Như vậy nếu con người hiện đang sống khỏe mạnh làm ăn phát đạt gia đình hạnh phúc con cái nên thân đó là đang thụ hưởng "kết quả" của phước báo nhiều đời nhiều kiếp trước do chính mình tạo tác chứ không do trời nào ban phước cho hết cũng không do cầu nguyện van xin nhắc nhở kêu gào mà được nếu như mình không thực sự xứng đáng được thụ hưởng những điều tốt đẹp đó.

Còn nếu như con người hiện đang gặp nghịch cảnh gặp khổ đau đó là đang gánh chịu "hậu quả" của nghiệp báo nhiều đời nhiều kiếp trước do chính mình tạo tác chứ không do trời nào giáng họa cho hết cũng không do cầu nguyện van xin rên la thảm thiết mà tránh khỏi được.

Trời nếu là đấng chí công vô tư tại sao lại có lòng thương ghét ban phước giáng họa tùy tiện theo lời van xin cầu nguyện được? Trời nếu là đấng linh thiêng tại sao lại để cho tội ác xảy ra rồi mới giáng họa trừng phạt? Trời nếu là đấng toàn quyền tại sao lại không chịu ngăn ngừa ngăn chận trước các tội ác trên thế gian? Trời nếu là đấng vạn năng tại sao lại chịu thua loài yêu ma quỉ quái chỉ biết hành phạt loài người? Trời nếu là đấng đầy lòng bác ái tại sao lại sáng tạo ra cuộc đời đầy đau khổ cho nhân loại: bệnh tật thiên tai hạn hán bão lụt?

Hiểu được lý lẽ này biết rõ ràng "trời" không có thực chỉ là sản phẩm tưởng tượng của con người mà thôi. Hiểu thấu đáo tường tận sự công bằng của luật nhân quả con người sẽ giảm bớt khổ đau sẽ không còn "than trời trách đất" nữa.

Trái lại con người sẽ không còn bi quan yếu đuối sẽ mạnh mẽ hơn can đảm hơn mạnh dạn hơn dám nhận lãnh "hậu quả" do chính mình tạo tác hay an nhiên thụ hưởng "kết quả" do chính mình tạo tác và tiếp tục làm những việc thiện để có phước báo tránh những việc bất thiện để tránh nghiệp báo quả báo.

Thực ra chỉ có những phước báo do tạo tác việc phước thiện là có thể giúp con người được "tai qua nạn khỏi" mà thôi không có trời nào làm chuyện bất công bằng đến giúp đỡ mình theo lời van xin cầu nguyện cả.

Vì thế cho nên thay vì cầu nguyện van vái trời con người hãy tích phước tạo phước bằng cách làm các việc thiện nói các lời thiện nghĩ các điều thiện tức là giữ gìn ba nghiệp thân khẩu ý được thanh tịnh.

Làm được như vậy nhưng cũng đừng chấp rằng mình đã làm được bao nhiêu việc thiện để giữ gìn tâm ý luôn luôn trong sáng và yên tĩnh là chúng ta đang giảm thiểu nghiệp báo đã tạo bớt phiền não và khổ đau của đời mình một cách tích cực vậy.

Chúng ta thử xét thí dụ:

Nếu một người bị bắt buộc phải ăn một nắm muối thì quả thực là khó khăn và đau khổ. Nhưng nếu người đó có thể bỏ nắm muối vào trong tô nước rồi uống thì có lẽ dễ chịu được một chút. Nếu người đó có thể bỏ nắm muối vào trong lu nước rồi uống thì sẽ dễ chịu hơn chút nữa. Nếu người đó có thể bỏ nắm muối vào trong hồ nước lớn rồi uống thì chuyện sẽ không còn thành vấn đề lớn nữa.

Nắm muối kia tượng trưng cho những nguyên nhân tội lỗi những nghiệp nhân bất thiện do chính mình đã tạo tác trước đây bây giờ phải gánh nghiệp quả phải chịu nghiệp báo phải lãnh quả báo không thể né tránh được không thể đổ trút cho trời nhờ chuộc tội thế cho mình được hay là nhờ các vị đại diện trời tuyên bố tha tội cho là hết sạch được đâu! Còn tô nước lu nước hay hồ nước tượng trưng cho phước báo ít hay nhiều có được từ những nguyên nhân phước thiện do chính mình đã tạo tác trước đây bây giờ có thể thụ hưởng kết quả tốt đẹp. Nhờ có phước báo hóa giải được ít nhiều những nghiệp quả nghiệp báo quả báo phải gánh chịu. Chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không chính là nghĩa đó vậy.

Người đời thường nói: "Con người hại thì còn tránh được. Trời hại thì khỏi tránh!".

Sách cũng có các câu: "Chạy đàng trời không khỏi nắng" hay: "Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà không lọt".

Chữ "trời" trong các câu nói này nên được hiểu là nghiệp quả hay nghiệp báo nói chung là "quả báo" theo quan điểm của Phật giáo chứ đâu có trời nào lại nỡ lòng hại con người khơi khơi vô cớ vô lý vô lẽ như vậy.

Thực ra khi nghiệp quả nghiệp báo quả báo đến ngày giờ phải lãnh phải gánh chịu dù con người có chạy lên non lên núi chui vào hang trốn trong nhà ra ngoài đường xuống dưới biển bất cứ đi đến đâu cũng không thể nào tránh được. Nghiệp quả nghiệp báo hay quả báo cũng như phước báo do con người tạo ra và theo con người từ kiếp này sang kiếp khác như hình với bóng vậy.

 Chúng ta cũng đã thấy có những người xông pha ngoài chiến trận hiểm nguy vô cùng giữa lằn tên mũi đạn nhưng không hề hấn gì. Ðến khi nằm ở trong nhà lại tử thương vì đạn pháo kích!

Chúng ta thử xét thí dụ khác:

Một cục sỏi rớt xuống nước sẽ chìm lĩm ngay. Nếu cục sỏi đó được đặt trên một chiếc xuồng dù nhỏ và bằng giấy thì cục sỏi đó cũng không chìm được. Cũng như một người gây tội mà không có phước báo sẽ lãnh đủ hậu quả quả báo nghiệp báo. Nhưng nếu người đó có phước báo do đã tạo tác nhiều việc phước thiện trước đây thì tội nghiệp sẽ được giảm khinh.

Một chiếc máy bay rớt xuống biển sẽ chìm ngay. Nhưng một chiếc hàng không mẫu hạm có khả năng chuyên chở được hàng trăm hàng ngàn chiếc máy bay vượt qua biển lớn.

Theo luật pháp trên thế gian này cũng vậy người nào gây tội sẽ phải đền tội tương xứng. Nhưng người nào có làm công lao gì đó tội nghiệp sẽ được giảm khinh. Sách có câu: "Lấy công chuộc tội" hay "Ðoái công chuộc tội" chính là nghĩa đó. Ðó mới thực sự gọi là công bằng vậy.

Tóm lại qua những tư duy chân chính này chúng ta hiểu ra rằng cuộc đời dù có khổ đau cay đắng nhưng không vì thế mà bi quan chán đời không tiêu cực yếu đuối van xin cầu nguyện "ông Trời" do chính mình tưởng tượng ra để tự dối mình chính vì muốn chạy tội muốn tránh né nghiệp quả nghiệp báo hay quả báo do chính chúng ta tạo tác. Trái lại tinh thần của chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn tích cực hơn trong cuộc sống hằng ngày.

Chúng ta nhứt định làm tất cả việc phước thiện dù lớn dù nhỏ quyết tâm tránh tất cả việc bất thiện dù nhỏ dù lớn. Chúng ta luôn luôn kiếm cách tìm dịp giúp người giúp đời trong phạm vi khả năng của mình để cố gắng đem lại an lạc và hạnh phúc cho chính mình và cho những người chung quanh. Chúng ta luôn luôn giữ gìn tâm ý thanh tịnh không bao giờ bận tâm nhớ nghĩ đến các việc phước thiện đã làm.

Hiểu được như vậy làm được như vậy chắc chắn cuộc đời của chúng ta sẽ giảm bớt khổ đau tâm tư của chúng ta sẽ giảm bớt phiền não tinh thần được khinh an trí óc được thanh thản và những người chung quanh chúng ta chắc chắn cũng sẽ cảm nhận được niềm an lạc hạnh phúc cùng với chúng ta vậy.

Do đó cuộc đời vui tươi và đẹp đẽ an lạc và hạnh phúc cửa thiên đàng cõi cực lạc rộng mở kể từ đây. []

Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ

cutranlacdao@yahoo.com


Sống không giận

   không hờn không oán trách

Sống mỉm cười

  với thử thách chông gai

Sống vươn lên

  theo kịp ánh ban mai

Sống chan hòa

  với những người chung sống

Sống là động

  nhưng lòng luôn bất động

Sống là thương

  nhưng lòng chẳng vấn vương

Sống yên vui

  danh lợi mãi coi thường

Tâm bất biến

  giữa dòng đời vạn biến.   []

More...

Ý NGHĨA VIỆC CẦU NGUYỆN CỦA PHẬT GIÁO

By Đoàn Văn Tiết

 

Ý Nghĩa Lễ Cầu Nguyện

              Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ


Trong các buổi lễ

Chư Tôn Đức cầu nguyện gì?

Trong các buổi lễ

Chư Phật Tử cầu nguyện gì?

 Nghi lễ có tác dụng rất lớn đối với các tôn giáo. Phật giáo dù không coi trọng nhưng nghi lễ vẫn chi phối phần lớn các sinh hoạt Phật sự đôi khi còn là hoạt động chính của một ngôi chùa để đáp ứng nhu cầu của quần chúng và nhu cầu hoằng pháp.

Đối với cá nhân khi lâm vào hoàn cảnh bức bách khổ đau bất trắc bất như ý con người thường cầu nguyện cho tai qua nạn khỏi tìm sự bình yên trong tâm hồn qua cầu nguyện.

Lời cầu nguyện này chỉ giúp tâm trí được bình yên tạm thời. Nếu con người có học hiểu giáo lý của đạo Phật thâm hiểu luật nhân quả biết rằng: mọi chuyện gì xảy đến cho mình đều do chính mình đã tạo nghiệp nhân trước đây giờ phải nhận nghiệp quả nghiệp báo (gọi chung là quả báo).

Việc may mắn đến mình biết ngay rằng: đó là phước báo do việc thiện lành chính mình đã làm.

Việc không may xảy đến mình biết ngay rằng: đó là quả báo do việc bất thiện chính mình đã làm.

Theo chánh pháp nên biết rằng: chỉ có phước báo mới làm giảm bớt hay tiêu trừ quả báo mà thôi!

Cầu nguyện cho tai qua nạn khỏi mà không tu nhân tích phước không tu tâm dưỡng tánh không dừng các nghiệp bất thiện phỏng có được gì ?

Thí dụ chúng ta lỡ mượn nợ tiêu xài rồi (tạo nghiệp) bây giờ phải đền trả (gặp xui xẻo) chỉ có cách lấy tiền tiết kiệm (phước báo). Không có tiền tiết kiệm thì phải cầu nguyện trúng số để trả nợ chăng ?!

Người có phước báo nhiều dù gặp tai nạn lớn lao như rớt máy bay động đất vẫn sống sót gọi là số may mắn quá. Người có phước báo ít hơn phải chịu thương tích hay xây xát chút đỉnh gọi là còn hên quá. Người không có phước báo thì lãnh đủ quả báo.

Thời đức Phật còn tại thế khi chư vị thánh tăng phải đền trả các nghiệp báo cuối cùng đức Phật dạy trong Kinh Pháp Cú như sau:

Dù lánh lên non núi

xuống biển hay vào hang

khi nghiệp báo đã mang

không ai tránh thoát khỏi.

Theo quan niệm Phật giáo cầu nguyện  không phải là van xin đức Phật Bồ tát thần thánh hay năng lực linh thiêng huyền bí nào cả.

Cầu nguyện là tập trung tâm trí nhất tâm chuyển đổi vọng niệm mê lầm xấu ác trở nên thanh tịnh. Cầu nguyện vì thế chính là phương pháp quán chiếu nhìn lại con người thật của mình quan sát tâm tình trừ khử tà kiến mê tín   khát vọng phàm tình ích kỷ nhỏ nhen ỷ lại yếu đuối. Cầu nguyện là một cách định tâm định ý để chuyển hóa lòng mình lòng người.

Nếu hiểu chính xác ý nghĩa cầu nguyện thì cầu nguyện là một phương pháp tu tập có giá trị tương đương với phương pháp thiền định quán chiếu tự tâm.

- Cầu nguyện cho thế giới hòa bình chúng sanh an lạc là lời cầu nguyện vị tha đúng chánh pháp trưởng dưỡng từ bi & trí tuệ.

- Cầu nguyện cho mình gia đình mình đoàn thể mình tôn giáo mình là lời cầu nguyện vị kỷ phi chánh pháp không từ bi & trí tuệ.

- Nếu ai cầu cũng được như ý thế giới sẽ loạn nhân sanh đảo điên. Không làm việc cầu giàu có. Không tu hành cầu vãng sanh. Không học hành cầu đỗ đạt. Các bên thù nghịch cầu nguyện đối phương biến mất. Trái đất chỉ còn thú vật đất đá cây cỏ! Thảm họa của sự cầu nguyện phi chánh pháp là như vậy đó!

- Trong chiến tranh thế giới 1 và 2 hai phe lâm chiến đều làm lễ cầu nguyện long trọng xin Thượng đế giúp phe mình chiến thắng đối phương. Thượng đế bèn nghe theo lời cầu nguyện này nên hai phe đều tả tơi thê thảm. Đó là thảm họa của sự cầu nguyện phi chánh pháp!

- Đạo Phật trải qua nhiều năm tháng truyền bá xuyên qua nhiều quốc độ nên mang cái vỏ mê tín của tôn giáo và lập ra nhiều nghi thức lễ hội để tiếp cận với quảng đại quần chúng đang sống trong vô minh. Giáo lý đạo Phật rất siêu việt nhiệm mầu khi áp dụng trong đời sống không buộc ai phải thờ lạy cúng kiến đức Phật với tâm cầu khẩn van xin vòi vĩnh như đứa bé thơ. Trái lại đức Phật dạy:

Tôn thờ Như Lai mà không hiểu Như Lai

chính là phỉ báng Như Lai vậy.

- Ngày nay người theo đạo Phật tu sĩ cũng như cư sĩ nhân danh phát huy tín tâm của Phật tử bày ra đủ thứ nghi lễ rườm rà phức tạp tạo vẻ linh thiêng huyền bí giải thích hiện tượng thiên nhiên phi chánh pháp đem kinh sách chữ nghĩa hù dọa những người ít hiểu biết không thuyết giảng chánh pháp lại tuyên truyền tà pháp. Chẳng hạn như: người ngồi xe lăn chỉ nhờ tín tâm với tượng Phật ngọc mà phục hồi đi đứng bình thường!

Tóm lại người Phật tử dù tại gia hay xuất gia có chút phước báu có chút trí tuệ ngoài tín tâm ban đầu qua các hình thức lễ hội sinh hoạt Phật giáo nên phát tâm tìm hiểu cốt tủy của lời Phật dạy hướng tín tâm đến chỗ chánh tín. Không nên tiếp tục để các tà sư - mang hình tướng xuất gia hay tại gia - hướng dẫn tín tâm ban đầu đến chỗ mê tín.

Từ mê tín đến cuồng tín chỉ cách một sợi tơ !


Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ

CHỦ-NHIỆM TẬP-SAN TỪ-BI TRÍ-TUỆ

(PHẬT-HỌC TỊNH-QUANG CANADA)

More...

RÙA VÀ CÁ

By Đoàn Văn Tiết

 

Rùa & cá

Thuở xưa có con cá sống  dưới hồ nước cùng với con  rùa. Một hôm rùa dạo  chơi trên mặt đất trở về gặp cá liền kể:

- Mấy hôm rày tôi đi một vòng trên đất khô.

- Đất khô à cá lấy làm ngạc nhiên. Bạn nói đất khô vậy đất khô là gì? Đất mà làm sao khô được? Tôi chưa khi nào thấy bùn đất mà khô cả.

Bẩm tánh ôn hòa rùa nhỏ nhẹ đáp:

- Bạn nghĩ như vậy cũng tốt. Nhưng kỳ thực những nơi mà tôi đi qua mấy hôm rày là mặt đất khô khan.

- Này bạn rùa bạn nói rõ lại coi. Đất khô mà bạn nói ra làm sao giống như cái gì? Nó có ẩm ướt không?

- Không.

- Đất khô có mát mẻ êm dịu và dễ chịu không?

- Không.

- Đất khô có trong suốt và ánh sáng có rọi xuyên qua được không?

- Không.

- Đất khô có mềm mại để mình bơi lội trong ấy không?

- Không.

- Đất có di chuyển và trôi chảy thành dòng không?

- Không.

Cá rất bực mình với loạt trả lời không không của rùa nhưng vẫn gặng hỏi.

- Đất có nổi sóng và tan ra thành bọt không?

- Không. Rùa thành thật trả lời.

Cá bỗng nhiên cười lớn lộ vẻ hân hoan của người thắng cuộc.

- Tôi đã bảo rằng đất khô của bạn chỉ là hư vô không có gì hết. Tôi hỏi và bạn đã xác nhận rằng đất khô là không. Không phải là gì hết thì là hư vô chứ còn gì.

- Được rùa đáp tốt lắm. Này bạn cá nếu bạn quả quyết rằng đất khô là hư vô không có gì hết thì cứ tiếp tục nghĩ như thế. Thực ra ai đã biết nước và đất liền rồi thì chắc chắn sẽ chê bạn là con cá dại dột vì quả quyết rằng những gì mà mình không biết là hư vô là không có gì hết.

(Theo Truyện cổ Phật giáo)

BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

Tri thức thì vô cùng mà hiểu biết của chúng ta thì hạn hẹp. Trí tuệ vô ngã của bậc giác ngộ thì vô hạn mà tư duy hữu ngã của phàm phu thì giới hạn. Vì thế để hiểu cảm thông và chia sẻ kinh nghiệm cũng như truyền trao tuệ giác cho nhau cũng không phải dễ dàng. Đó cũng là lý do vì sao trong một vài trường hợp Thế Tôn im lặng không trả lời và Lão Tử bậc Thánh triết Trung Hoa cũng lạnh lùng "tri giả bất ngôn".

Người biết thì không nói. Vì sao? Vì nói ra chắc cũng trớ trêu như chuyện rùa với cá. Toàn bộ tri thức và kinh nghiệm của cá chỉ từ mặt nước trở xuống đáy hồ thì làm sao cá có thể khái niệm được chuyện trên hồ. Cái thấy biết của cá cũng không hơn ếch ngồi đáy giếng là bao ấy vậy mà cá còn dương dương tự đắc chế giễu rùa là khoác lác thậm chí là "mê tín dị đoan" nữa cũng không chừng.

Khoa học hiện đại đã vén lên rất nhiều bức màn bí mật của thế giới tự nhiên. Nhân loại ngày nay sẽ không ngạc nhiên khi nghe kinh Phật nói "trong một bát nước có vô số vi trùng" hoặc "có vô số tinh cầu và thế giới trong vũ trụ bao la này". Lại nữa trạng thái vừa sóng vừa hạt của hạt quark mà ngành Vật lý Lượng tử phát hiện gần đây phải chăng là một cách trình bày khác của "sắc tức thị không" trong tuệ giác Bát Nhã. Thế nhưng những tuệ giác này được mấy ai thấu hiểu và sẻ chia khi Phật Thích Ca tuyên bố từ rất xa xưa.

Đó là chưa đề cập đến vấn đề tâm linh khi buông xuống gánh nặng tri thức lắng đọng tất cả suy tư xả ly tất cả tham ái để tham thiền nhập định thâm sâu đến khai ngộ tuệ giác bùng vỡ siêu việt tất cả các phạm trù tương đãi nhị nguyên. Với tâm thái của bậc giác ngộ   vượt lên tất cả sự thấy biết thông thường thì chúng ta không thể nào đem cái "tình phàm" hạn hẹp của mình để "lượng Thánh". Và nhất là càng không nên dựa vào uy quyền hay sự đồng thuận của số đông hoặc trong khi chờ kết quả đong đếm của khoa học mà vội vàng lên án phủ nhận kết tội những gì mình không thấy không biết là không có hư vô.

Do vậy thận trọng với những gì mình chưa hiểu biết trọn vẹn để tránh sự quy kết vội vàng là một thái độ khoa học và văn minh cần có trong các ứng xử hàng ngày. Nhất là trong lĩnh vực tâm linh thì càng nên thận trọng hơn. Bởi khi chưa giác ngộ hoàn toàn thì chúng ta chỉ là những "người mù sờ voi" hay như con cá tội nghiệp kia chỉ biết từ mặt nước trở xuống mà thôi.

 

                                    THƯỜNG TÂM (FW from MAIPHUNG)

More...

Người quan trọng nhất trong cuộc đời

By Đoàn Văn Tiết

 

Người quan trọng nhất trong cuộc đời

Chuyện xảy ra tại một trường đại học của Mỹ.

Sắp hết giờ giảng giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ ai muốn cùng tôi thử nào?"

Một nam sinh bước lên.

Giáo sư nói "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể dời bỏ". Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm bạn bè và người thân...

Giáo sư nói: "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

Giáo sư lại nói: "Em hãy xoá thêm một người nữa!". Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

Giáo sư nói tiếp:"Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....

Cuối cùng trên bảng chỉ còn lại ba cái tên bố mẹ vợ và con. Cả giảng đường im phăng phắc mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi!!

Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: "Em hãy xóa thêm một tên nữa!" chàng trai chần chừ rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn....anh đưa viên phấn lên..... và gạch đi tên của bố mẹ!

"Hãy gạch đi một cái tên nữa đi!" tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. chàng trai sững lại rồi như một cái máy từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai...

Và anh bật khóc thành tiếng dáng điệu vô cũng đau khổ.

Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: "Lẽ ra người thân thiết nhất với em phải là cha mẹ và đứa con bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người đứa con là do em dứt ruột sinh ra còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được vậy tại sao với em người vợ lại là người mà em khó dời xa nhất?"

Cả giảng đường im lặng chờ nghe câu trả lời.

Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói:"Theo thời gian cha mẹ sẽ là dời bỏ tôi mà đi con cái khi trưởng thành cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi người luôn ở bên làm bạn với tôi suốt đời thực sự chỉ có vợ tôi!"

          AI NGƯỜI QUAN TRỌNG ?

 Ai người quan trọng nhất đời tôi ?

 Nhất vợ nhì trời ! chắc mẻm thôi !

 Bóng xế bên mình ai hủ hỉ ?

 Sáng ra thấy vợ nhất em rồi !

 Duy tâm mà nói thêm đôi chút

 Cái ngã mà bàn lắm khúc nôi

 Mọi thứ trên đời do dục ái

 Dục mà không ái hết sanh sôi ..?!

                      mbz md.10 (FW from MAIPHUNG)

More...

MỜI CÁC BẠN GIẢI CÂU ĐỐ VỀ 4 HÌNH VUÔNG

By Đoàn Văn Tiết

Mời các bạn giải câu đố về 4 hình vuông do MÂY TRẮNG và cô TUYẾT gửi cho Blog.Giải được sẽ có thưởng
Các bạn click vào đây  4cauhoihinhvuong_HNg2.pps   tải về và mở ra giải
kiếm phần thưởng
Phần thưởng có giá trị sử dụng cả đời

More...

Mời đọc cho vui !

By Đoàn Văn Tiết

 

Từ: lanh Nguyen lanhnguyen@yahoo.com

 Ðừng và Ðừng

Ðừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại.

Ðừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại.

Ðừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn.

Ðừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm.

Ðừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.

Ðừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.

Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.

Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.

Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.

Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.

Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.

Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay vào lúc này bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

Đừng quên hy vọng sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.

Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ "giàu có" trong cuộc sống của mình.

Đừng để những khó khăn đánh gục bạn hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.

Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.

Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình bạn mới học được can đảm.

Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.

Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.

Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.

Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.

Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá...

Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều.

    Mail FW from:BE DOAN-VAN <behonghi151183@yahoo.com.vn>

More...

chiếc hộp đựng giày

By Đoàn Văn Tiết

 

  Cái hộp đựng giầy.

                                                     

           Hai ông bà cụ nọ đã sống vơi nhau hơn 60 năm. Họ chia xẻ ngọt bùi dủ mọi thứ.Duy chỉ có cái hôp đựng giầy  mà bà cụ để ở  dưới gầm tủ là ông cụ không hề biết trong đó đựng cái gì. Và cũng tôn trọng riêng tư của bà ông chẳng bao giờ hỏi tới  cái hôp đó.

           Năm  này qua năm nọ một ngày kia cụ bà bổng bệnh nặng.Biết vợ mình không qua khỏi cụ ông chợt nhớ tới  cái hộp giầy bí mật.Bèn lấy đem đến bên giường cụ bà cụ bà cũng đồng ý  cho ông mở cái hộp ra.

           Khi chiếc hộp được mở ra bên trong chỉ vỏn vẹn  có hai con búp bê bằng len nhỏ va một số tiền là 95.500 đô. Ông cụ ngạc nhiên hỏi vợ" Thế này là sao?"

          "Khi chúng ta mới lấy nhau" cụ bà nói" Bà nội của em có dặn em rằng: Bí quyết để giữ hạnh phúc gia đình là đừng bao giờ cãi nhau.Nếu lỡ chồng con có làm  điều gì  khiến con bực mình tức giận. Con nên im lặng và bình tỉnh đi ra chỗ khác  lấy len đan một con búp bê nha con".Và anh thấy đó...

          Cụ ông  không cầm được nước mắt. Cả suốt cuộc đời sống chung với nhau  người vợ thân yêu của mình chỉ giận mình chỉ có hai lần thôi ư? Ông cảm thấy  hạnh phúc vô cùng.

         "và còn món tiền lớn nay thì sao?" Ông cụ hỏi.

  Cụ bà mắt đỏ hoe trả lời:" .Và đó là.. số tiền  em đã bán những con búp bê mà em đã đan.."

 

                                                                                             ----- Forwarded Message ----

                                                                                  From: nuoi tran nuoi26@yahoo.com

                                                                     Mail FW from Nhut Tran  nhutnguyentran@yahoo.com

More...

Bài học từ người quét rác.

By Đoàn Văn Tiết

 

----- Forwarded Message ----

From: May Trang <maytrang.rv@gmail.com>

To: ttigon123@yahoo.com

Sent: Sun March 21 2010 8:38:07 PM

Subject:

Bài học từ người quét rác.

                              Nếu không gặp được Allen - người quét rác 10 năm về trước-- có lẽ giờ này tôi đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền.

Học là việc của cả đời. Ngày tốt nghiệp đại học tôi mới mới bắt đầu sự nghiệp học hành của chính mình - học từ cuộc sống. Biết bao người thầy sau này đã dạy cho tôi vô vàn kiến thức. Họ là các giáo sư tiến sĩ các chủ tịch tổng giám đốc của nhiều tập đoàn lớn trên thế giới. Tuy nhiên tôi không thể nào quên được một người thầy đặc biệt của mình - thầy Allen.

                          Hằng ngày từ ký túc xá trên phố Mountain - Sydney (Australia) tôi khoác ba lô đi học hay lên thư viện. Mỗi buổi sáng tôi đều bắt gặp một anh công nhân vệ sinh thu dọn quanh khu nhà. Anh luôn tươi cười và kèm theo là lời chào rất thân thiện "Hello how are you" (Chào bạn bạn khỏe chứ?). Anh làm như vậy ngay khi gặp tôi. Về phần mình tôi luôn lẳng lặng bước đi khuôn mặt lạnh tanh và khó chịu. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất "Thằng cha này thấy sang bắt quàng làm họ. Hắn thấy tôi có chức vụ có tiền bạc có học thức nên muốn bắt quen đây. Hắn thì có khác gì mấy cô công nhân vệ sinh hay đi dọn rác trước cổng nhà mình ở phố Thái Hà Hà Nội".

                       Ngày tiếp theo anh công nhân vệ sinh vẫn cười tươi vẫn chào tôi hết sức niềm nở. Tôi vẫn khó chịu và đút hai tay vào túi quần đi thẳng. Khuôn mặt vênh váo. Ngày thứ ba vẫn vậy anh quét rác lại chào tôi rất vui vẻ khuôn mặt và thân hình thể hiện sự thân thiện với tôi. Tuy nhiên trong lần này để cho xong chuyện tôi đã trả lời anh ta một cách miễn cưỡng: "I am fine thank you. And you?" (Tôi khỏe cám ơn anh. Thế còn anh?) Tôi nói xong và chợt nhận thấy rằng mình đã cười. Tôi đã cười mà không biết điều này không như trong kế hoạch ban đầu của một người coi thường anh công nhân dọn vệ sinh. Thú vị hơn tôi phát hiện ra khuôn mặt tươi tỉnh của chính mình rằng hình như mình vui hơn dễ chịu hơn hạnh phúc hơn thư giãn hơn.

                        Vừa đi tôi vừa nghĩ về mình rồi lẩm bẩm: "Ta thật là ngu dốt". Quả thật từ trước đến nay trong suốt bao nhiêu năm qua tôi đã có một suy nghĩ không đúng rằng khi cười với ai đó tôi mang lại niềm vui cho họ. Khi bắt tay ai tôi luôn nghĩ mình ban ơn cho họ. Khi gần gũi ai tôi luôn nghĩ họ được lợi từ tôi. Và tôi thấy mình thật sai lầm. Bởi khi tôi cười với anh công nhân quét rác này người được lợi đầu tiên không phải là anh ta mà là chính tôi.

                         Và tôi chợt nhận ra rằng anh ta đâu có biết tôi là ai. Anh không hề biết tôi có bao nhiêu tiền làm chức vụ gì có học thức đến đâu. Trong mắt anh ta tôi từ ký túc xá bước ra tức tôi là sinh viên là người đi học. Dù có học tiến sĩ thạc sĩ hay đại học vẫn là người đi học là sinh viên. Mà thậm chí anh cũng chẳng quan tâm tôi có là sinh viên hay không.Trên thực tế tôi chỉ là một người châu Á da vàng mũi tẹt. Nhưng anh ta cũng chẳng để ý đến chuyện ấy. Anh chỉ cười và chào tôi như đã và đang làm việc đó với tất cả những ai từ ký túc xá bước ra. Tất cả mọi người là bình đẳng. Tất cả chúng ta là con người. Tôi thấy xấu hổ và tôi đã nhận ra vấn đề. Tôi đã được học một bài quý giá. Từ đó đi đâu gặp ai tôi cũng chào và cười. Không chỉ cười mà là cười rất tươi. Cười từ trái tim mình từ đáy lòng mình.

                       Một bữa nọ khi từ thư viện về tôi phát hiện ra Allen - người quét rác đang ngồi uống cà phê trong quán. Anh ăn mặc rất lịch sự vừa nhấm nháp ly café vừa đọc sách. Ngạc nhiên và tò mò tôi lại gần làm quen cùng uống café cùng nghe nhạc với anh. Tôi không ngờ rằng người mặc bộ quần áo bảo hộ đi lau nhà quét rác mỗi sáng bây giờ lại biến thành một người lịch lãm trí tuệ thế này. Anh đọc sách say sưa và đọc khá nhanh. Bài học nữa tôi đã học được: Mỗi lúc chúng ta đang đảm nhận vai diễn nào đó lúc đóng vai nào phải làm tốt vai đó. Hơn nữa không nên coi thường người công nhân quét rác. Anh ấy cũng đọc sách cũng nghe nhạc cũng thưởng thức café và các món ăn.

                    Allen đã kể cho tôi nghe vanh vách về Kim Tự Tháp ở Ai Cập về những gì còn sót lại từ vườn treo Babillon ở Iraq về vùng đất lạnh và băng giá Siberie của nước Nga. Anh nói về thời kỳ La Mã về chiến tranh Nam Bắc của nước Mỹ về cuộc sống của người Eskimo. Đặc biệt anh nói về Việt Nam khi biết tôi là người Việt (Sau này anh kể rằng anh cứ ngỡ tôi là người Thái hay Indonesia).

                  Hóa ra Alen đam mê đi du lịch. Anh đi du lịch qua sách. Những hiểu biết của anh làm tôi kinh ngạc. Hóa ra anh rất hiểu biết và có trí nhớ và sự tưởng tượng tuyệt vời. Allen hỏi tôi khu vực Hạ Long có bao nhiêu hòn đảo? Khi đó vì không biết tôi đã nói đại rằng quãng 1.000 hòn. Allen đã giảng giải về các hòn đảo về địa lý khí hậu thảm thực vật và thủy sản cũng như tính chất vùng biển của 1.960 hòn đảo (chứ không phải con số 1.000 như tôi nghĩ) trong vùng diện tích 1.553 km2 này. Nhờ Allen mà tôi có lẽ đến chết không quên được những con số này.

                 Allen đề nghị tôi phân tích về nhạc Việt Nam nhất là vấn đề đặc biệt của loại nhạc 5 nốt này. Tôi ngạc nhiên vì chưa bao giờ biết đến nhạc của đất nước mình lại chỉ có 5 nốt. Tôi luôn nghĩ nhạc gì thì nhạc đã là nhạc thì phải là 7 nốt chứ. Cuối cùng tôi đã phải há miệng ra nghe Allen nói về chèo về cải lương về chầu văn và về các loại nhạc cụ của Việt Nam đất nước nơi tôi sinh ra và lớn lên. Allen đã dạy cho tôi bài học quý giá về tính tìm tòi khám phá rằng tôi phải đọc nhiều hơn tìm hiểu nhiều hơn quan sát và ghi nhớ nhiều hơn.

                 Chính từ bài học quý giá này mà ngay sau khi về Việt Nam tôi đã quyết định lái xe làm một chuyến xuyên Việt. Tôi cũng quyết đi tham quan toàn bộ đất nước mình không bỏ sót tỉnh nào. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã bỏ qua rất nhiều điều quan trọng rằng tôi đã đi đến tận 39 quốc gia nhưng lại chẳng hiểu được nhiều thứ đang diễn ra ngay tại đất nước mình.

                Ngày tôi đến thăm nhà của Allen tôi lại học thêm được một bài học quý giá nữa. Allen có khoảng gần 10.000 cuốn sách. Là người học nhiều đi nhiều thường xuyên mua và đọc sách nhưng tủ sách của tôi cũng chỉ có quãng 3.000 cuốn. Còn Allen một công nhân vệ sinh đã có một tủ sách quá vĩ đại. Anh đam mê sách và đã bỏ một khoản tiền lớn ra mua trưng bày sách. Anh nói đã đọc hết những cuốn sách này. Thậm chí có những cuốn đọc đến 2-3 lần. Tôi nhớ khi đó tôi có mong muốn quỳ dưới chân anh xin nhận anh làm thầy.

                    Cũng tại những lần đến thăm anh tôi đã được học cách nấu ăn. Làm sao nấu đơn giản đủ chất ngon miệng mà không quá cầu kỳ. Một tình bạn thân thiết đã nảy mầm giữa một doanh nhân với một anh quét rác. Chuyện này tôi không thể tưởng tượng được trước đó một vài năm. Từ ngày gặp Allen tôi bỏ hẳn các tính xấu của mình: kiêu ngạo soi mói coi thường người khác. Tôi cũng trở nên điềm đạm hơn nói nhỏ hơn ít nóng tính hơn. Tôi cũng không còn "bệnh" nhìn hình dáng bên ngoài mà kết luận con người nữa. Tôi luôn niềm nở và giúp đỡ mọi người. Tôi quyết định chọn sứ mệnh "sẻ chia" của mình từ ngày đó.

                  Cũng nhờ Allen và những người thầy khác sau này tôi đã hiểu và thực hành nguyên tắc "cho mà không đòi hỏi cho mà không cần nhận". Tôi cũng đã triển khai mỗi ngày mỗi giờ cách sống "pay it forward" - đáp đền tiếp nối. Cũng từ ngày đó cuộc đời của tôi luôn hạnh phúc bình an và chan chứa yêu thương.

               Gần chục năm đã trôi qua. Bây giờ nghĩ lại nếu không gặp được Allen chắc tôi vẫn đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền không chút nghỉ ngơi không dành thời gian để hiểu và sống hạnh phúc với những người xung quanh trong đó có các bạn bè đồng nghiệp và hàng xóm.

                Tôi thật biết ơn thầy tôi bạn tôi - Allen.
                                                  Mail FW from ttigon123@yahoo.com

More...